Chuẩn tướng Lam Sơn – Bi kịch một cuộc đời!


Chuẩn tướng Lam Sơn – Bi kịch một cuộc đời!

Phần 1: Một tính khí ngang tàng

Chuẩn tướng Lam Sơn (1919-2002), tên thật là Phan Đình Thứ, quê gốc ở Thừa Thiên Huế, là một tướng lãnh của QLVNCH và cũng là một trong số rất ít những sĩ quan Việt Nam từng tham gia Thế chiến Thứ 2.

Những ai từng sống ở miền Nam trước năm 1975, nhất là những người lớn tuổi, hầu hết đều biết đến cái tên Lam Sơn. Ngoài việc là một tay ăn chơi có hạng, ông cũng là một nhân vật cao cấp hiếm hoi của chế độ Sài Gòn không gây bè kết đảng, không phe phái để làm chỗ dựa tiến thân. Từng được nhiều sĩ quan trẻ khâm phục, tung hô, nhưng vì tính khí ngang tàng mà vị tướng này phải rước vào thân nhiều bi kịch.

Sinh ra trong một gia đình quan lại, nhưng vì nỗi lo cơm áo gạo tiền của thời thế, ông tình nguyện gia nhập quân đội Liên Hiệp Pháp. Một năm sau (1942), Thế Chiến thứ 2 leo thang, người Pháp đưa ông sang Bắc Phi, theo học một khóa sĩ quan cấp tốc. Năm 1943, Lam Sơn ra trường với cấp hàm thiếu úy và được điều động đến chiến trường Tusisie và Algerie.

Ông có nhiều kỷ niệm sôi nổi của thời trai trẻ ở hai xứ sở này. Có lần chính miệng ông kể trong men rượu đã ngà say tại quán Cả Cần trên đường Cách Mạng (nay là đường Nguyễn Văn Trỗi). Lúc bấy giờ ông đóng quân tại Algerie.

Một hôm từ quán rượu trở về khi trời đã khuya. Một mình trên đường vắng, bỗng dưng sau lưng ông có tiếng chân của nhiều người đuổi theo, và một giọng hô vang : ”Haut les mains!” (Giơ tay lên). Lam Sơn nhận ra tiếng tây của người này thuộc loại giả cầy, phát âm đặc sệt chất giọng Việt Nam. Cho dù vào thời điểm đó, tại Algerie cướp bóc xảy ra như rươi, nhưng ông vẫn tỉnh bơ quay lại nói như quát :”Main, main cái mả mẹ chúng mày”. Quả nhiên nhóm người này ôm chầm lấy ông mừng rỡ: ”Đồng hương, đồng hương chúng mày ơi!”.
Té ra đó là một nhóm thanh niên người Việt, bị người Pháp mộ phu đưa sang Tân Đảo làm đồn điền những năm đầu thế kỷ 20. Rồi sau đó bị đưa vào lính để đi đánh nhau ở Bắc Phi. Do đó, khi biết Lam Sơn là đồng bào của mình, nhóm người trên đã dốc hết túi, kéo ông vào một quán rượu uống cho tới sáng.

Sau này, ông được giao nhiệm vụ chỉ huy một toán biệt kích đa quốc gia, nhảy dù xuống Cánh Đồng Chum thuộc Vương quốc Lào để giải giới quân đội Nhật Hoàng. Tại đây, Lam Sơn quen biết với một số sĩ quan người Việt đồng cấp hàm trung úy với ông như: Trần Thiệm Khiêm, Cao Văn Viên, Nguyễn Khánh…Cả ba nhân vật này về sau đều leo lên hàm đại tướng của QLVNCH khi Lam Sơn vẫn đì đẹt ở cấp đại tá.

Trải qua nhiều cấp bậc khác nhau trong Quân đội Quốc Gia Việt Nam. Năm 1954, ông được thăng lên thiếu tá QLVNCH và được cử đi học khóa Trung đoàn Trưởng cùng với các đồng môn khác là Nguyễn Văn Thiệu (sau này trở thành Tổng thống) , Nguyễn Chánh Thi (Trung tướng). Năm 1956, Lam Sơn mang hàm đại tá, làm Tư lệnh Sư đoàn Khinh chiến 16 và dậm chân ở cấp bậc đó đúng 16 năm.

Khi bị buộc phải ra khỏi quân đội với cấp hàm chuẩn tướng quá muộn màng (1972), có lần diễn viên điện ảnh Huy Cường (rất nổi tiếng trước 1975) là bạn nhậu thân thiết của Lam Sơn, hỏi : “Sao anh mang lon đại tá lâu thế”? Ông trả lời: “Bọn Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Khánh, Cao Văn Viên, Đặng Văn Quang…biết tao khinh tụi nó nên ngán tao lắm, dễ gì lên tướng cho được. Hơn nữa, tao lại hai lần động vào mặt hai thằng Mỹ nên người Mỹ cũng dè chừng.”

Lần thứ nhất, đó là khi Đại tá Lam Sơn đang theo học khóa Tham mưu cao cấp tại Fort Leawoth, Hoa Kỳ. Một sĩ quan huấn luyện người Mỹ nhìn thấy bảng tên ông đeo trên túi áo với hai chữ “LAMSON” viết sát vào nhau. Anh ta tưởng ông lấy tên Mỹ (người này đọc nhầm thành “LAWSON”) để nịnh hót quan thầy, bèn xỉa xói: “Hê, you là người Việt Nam da vàng mũi tẹt, tại sao lại dám đổi tên là Lawson?”. Ngay lập tức, một cú đấm hết đà được Lam Sơn tung vào giữa mặt tên huấn luyện viên, kèm theo tiếng chửi thề và một một câu nói đầy phẫn nộ: “Thằng nhãi, tao đã từng chiến đấu khắp chiến trường Á, Phi, chứ không ru rú trong một xó xỉnh như mày. Tên Việt Nam của tao như thế nào thì tao viết như vậy, chứ không cần đặt tên Tây, tên Mỹ gì hết.”

Kết quả, Lam Sơn bị gọi lên văn phòng làm việc và phải xách hành lý rời khỏi đất Mỹ trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Trở về Việt Nam, cho dù lúc bấy giờ ông Ngô Đình Diệm không ghét Lam Sơn, nhưng nghĩ rằng Lam Sơn thân Pháp và sợ mất lòng người Mỹ nên vẫn phải kí lệnh phạt và giam lon từ đó. Tuy nhiên, đa số anh em quân nhân lại bênh vực cho cú đấm của Đại Tá Lam Sơn, vì cú đấm này là cú đấm bảo vệ cho danh dự của người Lính Việt Nam Cộng Hòa.

Lần thứ hai, cái tên Lam Sơn càng nổi lên hơn vì đánh Cố vấn Mỹ. Số là trong một buổi duyệt binh tại Trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức (1962), viên Đại tá cố vấn Mỹ đi cùng với chỉ huy Lam Sơn bất ngờ dừng lại, đưa ngón tay chọc vào đầu nòng súng Garant M1 của một học viên sĩ quan để kiểm tra vũ khí. Ngón tay của ông ta dính đầy dầu chùi súng. Cho rằng người học viên sĩ quan này không lau chùi vũ khí theo đúng quy định, ông ta đưa ngón tay dính đầy dầu nhớt quẹt vào mặt anh. Ngay lập tức Lam Sơn xáng thẳng một bạt tai vào mặt vị Cố vấn này kèm lời cảnh báo: “Nếu bất cứ người lính nào dưới quyền tôi mà làm điều gì sai lầm, ông cứ việc phiền trách họ với tôi, chứ không được đụng chạm tới thân thể họ như vậy. Ông làm như thế có nghĩa rằng ông đã khi dễ lính của tôi đó. Tôi cho ông cái tát này để ông nhớ đời, đừng bao giờ làm như vậy với bất cứ người lính Việt Nam Cộng Hòa nào nữa.”

Hành động này của ông, dẫu nhận được sự ủng hộ của những sinh viên Sĩ quan, nhưng cuối cùng vẫn bị báo cáo lại với cấp trên. Sau đó, Đại tá Lam Sơn lại bị kỷ luật, giam lon kỹ hơn nữa, và chuyển đi đơn vị mới, đảm nhiệm những chức vụ đa số là “trời ơi đất hỡi” như “Tổng cục phó đặc trách về Thể dục & Thể thao”, “Tổng Cục Phó Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị”,…

(còn tiếp)

Bài viết có tham khảo một số nguồn từ nguyenkhapnoi. com, yume.vn và Wiki.

#R831K



Nguồn : Page Tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam (Viet Nam War)

Nếu thấy hay thì hãy chia sẻ nội dung này bạn nhé !


Xem Thêm những ảnh xưa cùng chuyên mục Nhân Vật Lịch Sử khác