Lặng


“Em nói em yêu mưa, rồi bung ô khi trời mưa. Em nói yêu mặt trời, rồi trú râm khi trời nắng. Em nói em yêu gió, rồi cài chặt then cửa khi gió về. Đấy, nên anh sợ khi em nói em yêu anh.”  Anh à, em cũng sợ chứ. Em sợ mỗi khi đứng trước anh. Sợ bắt gặp ánh mắt nồng ấm chứa chan ân tình của anh. Nói em phải làm sao để “nhận” đây?   Em, vừa khao khát yêu, vừa sợ yêu. Vừa muốn đắm chìm trong những xúc cảm mãnh liệt của hai tiếng “yêu thương”, vừa hoang mang lo sợ cho chính trái tim mình. Anh bảo em phải thế nào đây? Em lấy gì để đón nhận tấm chân tình của anh? Em lấy gì để nâng niu tình cảm trong sáng ấy? Em lấy gì để đảm bảo rằng mình sẽ giữ trọn được nó nguyên vẹn trong tay. Quá khứ đã qua ngủ yên trong lồng ngực. Nhưng vết sẹo mãi mãi chẳng thể mờ phai. Em cứ thế, quẩn quanh trong vòng tròn tìm kiếm và trốn chạy…  Ừ thôi thì mình cứ như thế nha anh! Tình cảm mập mờ không bó buộc gò ép. Em sẽ vẫn “tận hưởng” mưa theo cách của em. Như là có lúc nép mình vào mái hiên khép nép, thì cũng chỉ là những giây phút trốn tránh em dành riêng cho mình sự an toàn chớp nhoáng. Ừ thì mình cứ như bây giờ nha anh! Anh hãy cứ bên em dịu dàng và thầm lặng như thế. Sẽ có một ngày, một ngày nào đó, em thức giấc và đủ can cảm thêm một lần nữa yêu thương.  [Bánh Mì]  ------------------------------  Nguồn hình: manhhai Ngoan em nhé! Có chị ở đây rồi, chẳng còn gì phải sợ nữa! >:D<  [Bánh Mì]  ------------------------------------    Hai em bé mồ côi ở Xóm Chiếu đang an ủi nhau (1971)  Nguồn: manhhai Sài Gòn có bàn tay chúng ta đan vào nhau khít chặt. Anh dẫn em len lỏi khắp đường quanh ngõ hẹp, người và xe đông đúc, khói và bụi đặc quánh. Thế mà lòng em vẫn trong veo đếnlạ.  Sài Gòn có cái nắng chói lòa đôi mắt. Anh chìa trước mặt em li nước mía sóng sánh vàng tươi. Thế là mồ hôi tan vèo mát lạnh.  Sài Gòn có cơn mưa bất chợt. Mình chỉ kịp khoác vội chiếc áo mưa nhỏ xíu xiu. Em sẽ nép đầu vào vai anh yên ả. Mặc gió ngoài kia có lạnh, mặc mưa ngoài kia cứ ào ào. Lòng em vẫn ấm yên thế thôi...  ...  Sài Gòn lại mưa. Mưa vương mái tóc. Mưa lách tách từng giọt nhớ nhung. Mưa tầm tã phủ vai em đơn độc... Rồi em sẽ tự vòng tay ôm lấy, tự sưởi ấm tấm thân gầy guộc. Rồi em sẽ một mình trên phố. Con đường nào rồi cũng hóa kỉ niệm. Cơn mưa nào rồi cũng hóa xa xôi. Có lẽ, chúng ta đã gặp nhau vào mùa mưa, nên cuộc tình này, em đong đầy nước mắt...  Đèn đường kia còn có đôi có cặp. Mưa có đan kín thì chúng vẫn kề nhau ấm nồng. Còn chúng ta, đã lạc mất nhau giữa biển mưa mù giăng lối mất rồi...  ...  Những con đường đất thế này chắc vẫn còn nằm trong ký ức tuổi thơ của nhiều bạn trẻ. Bỗng nhìn lại thấy nhớ da diết những con đường tuổi thơ lồi lõm, không có lề xi măng, chỉ có những hàng rào cây xanh um tùm tạo nên những con đường rợp bóng. Những con đường ngày xưa khi nắng thì bụi mù trời, khi mưa thì lầy lội. Nhưng cũng chính nơi đó, tuổi thơ bỗng kéo dài vô tận với những trò chơi: bắn bi lỗ, tạc lon, ốc vít ốc tang... Sài Gòn ngày xưa khác ngày nay ở những điều giản dị như thế, ngày xưa, trẻ em túa ra chơi đầy đường sau giờ đi học, bất kỳ điều gì cũng khiến “những đứa trẻ của ngày xưa” lưu giữ cho đến bây giờ là ký ức – nhớ những buổi chiều ngoại đốt lá khô ung khói cho nhà khỏi muỗi, nhớ những trưa hè mẹ mắc võng dưới tàn cây, những buổi trời khô nghe trẻ con hò hét nhau í ới vang khắp một con đường, những lúc trời mưa bỗng khắp nơi đều nhìn thấy trẻ con mình trần hí hửng, hét hò kêu gọi nhau ra dầm dưới cơn mưa tầm tã, để rồi thi thoảng bỗng nghe có đứa khóc thét trong nhà vì không được mẹ cho ra cùng chúng bạn….  Sài Gòn ngày xưa và những điều bình dị như thế có lẽ sẽ đi dần vào ký ức…  [Milly]  Nguồn hình : Vozforum Cùng lắm, thì Sài Gòn cũng chỉ gồng gánh những cơn mưa mà người lãng mạn còn được ngả nghiêng bên góc cửa sổ nhìn ngắm viết thơ tình. [NQKT] Nguồn hình : manhhai Buổi sáng Sài Gòn còn vấn vương chi ngày cũ,   đêm trắng qua lại cuốn mình vào dòng lũ ngày mới.   Nhấp ngụm cafe đắng trông  vô định,   đâu như nhác thấy bóng em trong dòng người.    ảnh chụp năm 1968, nguồn hình : skyscrapercity.com  [chimxanh] bình minh gõ cửa :)    bỗng một ngày thức sớm, sương mùa nào còn vấn vương, chùng chình vắt ngang ngõ nhỏ, lòng nao nao đến lạ lùng.    thèm làm sao khung trời ửng hồng mỗi sớm mai. những tia nắng đầu tiên mơn trớn từng ngọn cỏ, nụ hoa, chim réo gọi râm ran chuyền cành. thèm làm sao cảm giác nhắm mắt hít căng lồng ngực, cho cái tươi nguyên trong lành ùa vào phổi... thèm làm sao một sớm mai thức giấc, có thể dụi đầu vào Sài Gòn nắng đến độ  Em phủ kín khẩu trang  Ta chỉ còn biết yêu đôi mắt    Sài Gòn mưa đến độ  Ta chưa kịp xòe ô  Em đã về nhà ai ướt áo    Sài Gòn bụi đến độ  Ta lạc mất mùi nhau  Sau một chiều kẹt xe vô cớ    Sài Gòn đông đến độ  Có quá nhiều dáng người  Ta sửng sốt… là em    Sài Gòn rộng đến độ  Mười năm ta xa nhau  Chưa một lần gặp em tình cờ trên phố    Sài Gòn vui đến độ  Ta không còn đủ buồn  Để đi hết những quán đêm    - thơ Ngô Liêm Khoan -     ảnh: đường Nguyễn Huệ xưa   nguồn ảnh: Flickr Manhhai http://www.flickr.com/photos/13476480@N07/5454727557/in/set-72157626572950662  [chimxanh] Mưa đêm. SG thật nhiều những đêm mưa hoang hoải lòng như thế.  Kìa lung linh những ánh bokeh đầy màu sắc, kìa miên man một cơn mưa êm ru SG ngon giấc nhẹ nhàng... Kìa tiếng đêm tựa như tiếng thở dài, nghe rất nghiêng, rất nghiêng.  Kìa SG, ngủ ngoan đi e.! Trả lại em yêu khung trời đại học  Con đường Duy Tân cây dài bóng mát  Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát  Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhòa.    (Trích lời bài hát SG sớm, nhìn từ những kẽ cảm xúc be bé, nhỏ xinh và gần gụi. Như hơi ấm nắng SG nhẹ nhàng hôn lên bờ má hồng hây hây, lên mái tóc đen dài ngang lưng, từng lọn tóc mai buông lơi bên tà áo dài trắng nữ sinh dễ thương sớm tinh mơ. Như đắng dịu - ngọt sâu ly cafe sữa đá bên góc phố thân quen, nhìn SG vươn mình thức dậy, nũng nịu như cô gái nhỏ đáng yêu. Như là một trưa êm ả, nhâm nhi tách hot choco, thả hẳn mình vào một quyển sách hay, nhấm nháp từ chút một miếng matcha choco hay là nếm cả từng vị cảm xúc đang ngân nga. Bản hoà tấu piano, violon réo rắt lòng, ngân một quãng rất sâu, rất say sưa. Kéo mảng trời đổ áng chiều ráng hồng cả một góc huyên náo. Như là thi thoảng ta vẫn nhìn thấy nhau, đâu đó trong những mảng sáng tối của SG, của ly nâu nóng ấm sực giữa đêm trôi, của vị marl rất gắt, nhưng lại chẳng át đi mà như cứ quyện vào với hương đêm của SG, nhẹ nhàng, dịu êm. SG về đêm bao giờ cũng dịu dàng như thế, cũng quyến rũ đến lạ kì.  Như là SG đỏng đảnh, nũng nịu yêu. Như là SG hay hôn e, bằng những cơn mưa rào tháng chín bâng quơ. Như là đêm SG gối đầu vào vòng tay e. Như là sớm mai SG dụi đầu vào e, hít hà một hơi thật căng mùi hương quen thuộc lắm.  Nắng buông. SG cười.  [NHBC] SG yêu thương. SG cô đơn. Đêm buông. Đêm, thành phố như dậy những yêu thương. Những cái nắm tay. Những cái ôm ghì. Những cái tựa đầu. Và những cái hôn lưu luyến của những kẻ đang yêu. Ngoài xa kia. Thành phố khẽ ấm áp.   SG một mình. Những kẻ đa cảm mang trong mình nỗi cô đơn thường hay va phải nhau? Ngta tự hỏi mình, ngta cố thờ ơ, SG mưa rồi, ng có biết không?  SG lại đỏng đảnh rồi.  Như cô gái nhỏ vừa chớm yêu. Lưng chừng sớm trưa gay gắt nắng, và ngang tầm mưa những chiều muộn hanh hao...  Mưa SG dạo này đâm dai dẳng, chẳng còn chợt đến chợt đi như những ngày cũ đêm xưa.  SG thoáng rùng mình một chút. Bâng khuâng tự hỏi vì cơn mưa lạnh hay vì cái lạnh tỏa ra từ con ng? Khi mà nhìn quanh quất, bước vội vàng, ta lại toàn bắt gặp những nỗi cô đơn. Va vào nhau. Chồng chéo nhau. Và khẽ tựa đầu vào nhau. Con ng chẳng có ai sinh ra với trái tim lạnh cả, chỉ có khó chăng là giữ cho trái tim ấy đc ấm áp đủ đầy thôi.  SG nhỏ bé. SG nhìn từ một nỗi cô đơn, từ một góc phố vắng, từ một ly đen đá không đường, từ những lọn tóc mai lả lơi theo khói thuốc. Đốt cháy cả nỗi buồn tháng 7 qua làn môi. Ngày chợt tắt.  Trời lạnh rồi. Nhớ giữ ấm. Hôn SG ngủ ngoan!   [Rainie] SG của em.  Đêm SG lúc nào cũng gây mê hoặc.  Như một cô gái đẹp. Đẹp và biết rõ mình đẹp, kiêu kì lắm, nhưng nhiều khi lại hồn nhiên như trẻ con thôi.  Hờ hững, lạnh lùng đấy, nhưng lại gây say gây nhớ đến se sắt lòng người bằng những cái ôm ấm nồng bất chợt...   [Rainie] PHÁO HOA.  Sài Gòn ơi! Em đã đẹp chẳng cần phấn son, em đã kiêu sa, diễm lệ không cần chải chuốt. Suốt những tháng năm xa xưa đó, em đã rực rỡ và lung linh mà chẳng cần chấm phá bằng những ngọn đèn, chẳng cần tô điểm bằng những phát pháo vỡ tan trên bầu trời rộng lớn. Tiếng pháo có thay được niềm kiêu hãnh không em, hay là chỉ vang vọng và lấp lánh trên không trung từng tiếng đanh thép mà nhạt nhẽo? Anh đã lo âu cho giấc mơ, rằng em ngây ngô nhưng bất tử. Mảng màu kia có che đậy được ánh mắt cao xa nhìn em ngao ngán, hay mây trời trút nước lên những nẻo đường hôm nay có đủ để gội sạch khói bụi từ em phần nào? Anh đã lo âu, về Sài Gòn giản đơn và nhân từ. Đã có bao nhiêu người ngẩn mặt lên trời cao, từ trước cho đến tối hôm qua, để tìm về sự ngạo nghễ và kiêu kỳ trong mộng mị, mà bỏ quên những thứ vẫn còn ngổn ngang dưới mặt đất? Anh cũng không biết nữa. Nhưng anh biết, và lo âu cho những thứ còn lại ở dưới mặt đất đó, cho đến khi muôn người ra về. Xác pháo rơi vãi đầy những con đường và ngập trong không trung, có chan vào chén cơm nguội lạnh của những mảnh đời kia chút mặn ngọt? Những vỏ hộp, ly nước lác đác ngập đường kia có đắp vào những thân xác co ro khắp những ngã tư kia cho qua một đêm mưa buốt giá? Sài Gòn của những đứa con, từ ruột thịt đến những đứa con ân tình, và Sài Gòn của anh ơi!... Em hãy cố mà bất tử, hãy cố mà ngây ngô cho những đêm vui như vậy.  Rồi thì, những thứ lập lòe mà người ta bắt em mang theo để mua vui, cũng sẽ tắt lịm đi ngay sau đó thôi. Anh đã chọn cách bỏ ngoài tai những hoa lệ tạm bợ, mà nhìn em chân thành. Thì xin em, hãy bất tử và cứ ngây ngô như thế, để dung túng những mảnh đời bị người đời bỏ quên kia, mà đợi anh...   [NQKT]  Ảnh: Khu trung tâm Sài Gòn nhìn từ phía đông khách sạn Rex. Nguồn ảnh http://farm9.staticflickr.com/8287/7641414312_fd2cb1f8a3_o.jpg SG dễ thương.  SG ấm áp.  SG say tình.  SG miên man những mối tình nhung nhớ.  SG đẹp lắm, biết không?      Vì SG có em và anh.  Vì SG có nhau.!    [NHBC] SG an nhiên.  Đêm dịu dàng ôm lấy những dáng ng lẻ loi trên phố, nhẹ nhàng vỗ về những góc đg nhịp phố thân quen. Nồng nàn ngất ngây  Như tình yêu, của những trái tim lạc. SG nhỏ bé, SG rộng lớn. Những nụ hôn vội trong bóng tối Những vòng tay ôm chẳng dám siết Những nỗi nhớ lãng đãng chẳng có tên Những thói quen như vô thức như vô tình.  E nằm yên, gọn ghẽ, chăm chú nghe SG kể những yêu đương, kiếm tìm, những mảnh tình đan xen rối rắm...  Ừ, e thì chỉ biết yêu SG thôi nhé! Dù SG cũng chẳng phải của riêng e. Vì SG vốn thuộc về tất cả ng tình, nhưng cũng lại chẳng thuộc về bất kì một ai cả. Ngta bảo SG là nơi giao thoa đủ các nền văn hoá, có lẽ vì thế, bao con ng, đến hay là đi, đều chỉ là ng tình SG thôi.  Như là e, là a, là cô ấy, là anh ấy, là tất cả chúng ta! Mưa rồi. Tiếng mưa đêm nghe an nhiên qá đỗi, như dỗ ngọt ngào những giấc mơ đêm đi lạc.  Đêm SG mỏng manh như ng con gái khẽ cựa mình, vòng tay nhẹ ôm siết cả tấm lưng ng yêu, rồi hít căng lồng ngực một mùi hương quen thuộc đến khó bỏ, và rồi ngủ ngon lành.  Phố đêm như giãn ra, vắng tênh dáng ng, trống hoắc tiếng cười, mất hẳn vẻ tất bật của ban ngày.  E đi lạc giữa con phố quen, quen như một điều vô thức mà ngta cố tránh k gọi tên.  Quen mà lạ, quen trong e mà lạ trong ai, lạ mà quen, lạ với hiện tại mà quen trog vô thức.   Lãng đãng áng nhìn, lãng đãng ta, lãng đãng bước ng xa, SG nồng nàn yêu...  SG đang mưa.!   [NHBC] Ánh mắt cô lướt đều đặn trên từng con chữ. Mái đầu khẽ nghiêng nghiêng, đôi chân mày thi thoảng xích lại gần nhau. Vài tia nắng nghịch ngợm nhảy nhót trên mái tóc buông nhẹ. Nắng sớm mai phản chiếu trên má cô ửng hồng. Cứ đôi ba phút, cô lại rời mắt khỏi trang sách, nhấp ngụm cappuccino thơm ngọt ngào…    Anh ở vị trí đối diện, lơ đãng giữ hờ tờ báo chỉ để hai bàn tay bớt dư thừa. Anh đắm chìm trong những dòng suy tưởng về cô, anh chẳng bỏ lỡ bất kì một cử động nào dù là vô thức nhất, như thể muốn khắc ghi trọn vẹn chúng trong trí nhớ. Ánh mắt chân thành không thể nào che giấu nổi yêu thương. Ấm áp và đậm sâu. Lặng lẽ và đợi chờ. Chỉ cần trông thấy gương mặt cô, anh đã có thể nở nụ cười…    Khuất trong góc nhỏ cùng quán café ấy, người con gái lặng thinh, hướng ánh nhìn về phía họ. Một chiếc xe quay đầu, ánh nắng phản vào gương chiếu hậu, xuyên qua cửa kính quán café, lướt qua khuôn mặt người con gái. Người ta thấy đôi mắt cô ầng ậng nước. Cô yêu anh…    [Bánh Mì]  -----------------------------------    Nguồn hình: http://baonga.com/anh-tong-hop.nid220/viet-nam-nhung-nam-1970---phan-4.i23701.html [TẢN MẠN SÀI GÒN] [TẢN MẠN SÀI GÒN] [TẢN MẠN SÀI GÒN] [TẢN MẠN SÀI GÒN]  [TẢN MẠN SÀI GÒN]  Anh đưa em về. Phố đã lên đèn từ lâu. Trời rắc sương đêm nhè nhẹ vương trên tóc...    Những ngón tay đan vào nhau. Khẽ tựa đầu vào vai anh êm ả. Chỉ muốn quãng đường dài thật dài hơn thế, đèn đỏ lâu thật lâu hơn thế, và kim đồng hồ đừng nhích nhanh như thế.     Cuối năm, chẳng có cái nắng gay gắt nóng bức khó chịu. Có lẽ nhịp sống thường ngày vốn đã hối hả, thì giờ đây cũng nên lạnh một chút, người ta sẽ

Nếu thấy hay thì hãy chia sẻ nội dung này bạn nhé !


Xem Thêm những ảnh xưa cùng chuyên mục Ảnh Xưa Tổng Hợp khác