Nguyễn An Ninh - Người Từng Đánh Thức Thế Hệ Thanh Niên Việt Nam Đầu Thế Kỷ XX



Sinh ra và lớn lên trên đất Gia Định Sài Gòn xưa, cả đời ông gắn với mảnh đất Nam kỳ.
Nguyễn An Ninh (1900 - 1943) từng là thần tượng của rất nhiều thanh niên Việt Nam trong những năm đầu của thế kỷ trước, những buổi diễn thuyết của ông về quyền con người, lý tưởng tự do và hoài bão xây dựng một đất nước Việt Nam độc lập đã lay động trái tim của hàng vạn thanh niên Sài Gòn, gây chấn động nhà cầm quyền Pháp.
Mặc dù xuất thân trong một gia đình danh giá nhưng ông đã từ bỏ tất cả để theo đuổi mục đích cao nhất của cuộc đời là thức tỉnh thanh niên về tinh thần yêu nước.
Thông minh, tài giỏi, được tuyển thẳng ra Hà Nội học ngành Y và sau đó đã chuyển sang học Luật, nhưng ông quyết tâm tìm đường sang Pháp. Tại Pháp, ông chỉ mất 1 năm để hoàn thành chương trình 4 năm và lấy bằng Cử nhân Luật hạng xuất sắc của Đại học Sorbonne, Pháp. Từ đây, ông cùng những nhà cách mạng yêu nước khác như Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền ... đấu tranh không ngừng nghỉ cho "quyền của dân tộc" và "quyền con người".

Ông tìm cách về Sài Gòn để truyền bá lý tưởng cách mạng cho thanh niên Việt.
Các bài diễn thuyết của ông sau đó đã được xem là tiếng chuông thức tỉnh đồng bào đang lầm than, mê đắm với tuyên ngôn nổi tiếng:
“Dân tộc nào để cho một nền văn hóa ngoại bang ngự trị thì không thể có độc lập thực sự. Văn hóa là tâm hồn của dân tộc … một dân tộc muốn sống, muốn độc lập, muốn rạng danh trong nhân loại, cần phải có một nền văn hóa riêng của mình ... Hãy tôn sùng những ai đã dùng tài năng hay thiên phú của mình mà tự nâng vị trí của dân tộc ta trên thế giới và những ai đã đóng góp vào việc cải thiện điều kiện sống cho dân tộc chúng ta”.
“Đất nước chúng ta cần biết bao những con người hiểu biết tâm hồn nòi giống mình, hiểu biết những nhu cầu tinh thần và những gì phù hợp với tâm hồn nòi giống chúng ta, chúng ta đang cần những con người có khả năng hướng dẫn từng bước đi cho dân tộc, soi sáng con đường đi của dân tộc”.
“Chúng ta sinh ra vào một thời đại mà nhiệm vụ đòi hỏi ở ta quá nặng nề vượt quá sức của ta. Chúng ta có bổn phận phải hi sinh để xây dựng một tương lai mà chúng ta không kịp nhìn thấy... Chúng ta sinh ra trong một nòi giống đã luôn luôn phải trả giá rất đắt cho quyền được sống của mình”.

Trong cuộc đời tranh đấu của mình, Nguyễn An Ninh đã 5 lần bị chế độ thực dân bắt ngồi tù, đến lần thứ 5 thì ông đã ra đi mãi mãi ở tuổi 43 tại Côn Đảo.
Nhà cách mạng Trần Văn Giàu đã đánh giá về Nguyễn An Ninh: “Người anh Ninh, tóc chấm vai, mắt sáng như sao, tiếng trong như chuông. Ở đất Sài Gòn mà mặc bà ba, đi guốc, bán báo Chuông rè của mình viết. Hình ảnh đó tự nó đủ gây cảm tình sâu sắc với đồng bào… Một thuở, Nguyễn An Ninh là thần tượng của đồng bào lục tỉnh, của học sinh chúng tôi… Con người sôi nổi, đại chúng đó, hùng hồn ở diễn đàn, bén nhọn trên cột báo, không chút sợ Tây, tà, vào tù như về quê, con người ấy đồng thời là một người trầm tư, mặc tưởng… Nguyễn An Ninh là một chính khách, học giả, một nhà chính trị hoạt động. Trước hết, anh là một con người của quần chúng, là con người của nhân dân… Trong mắt, trong lòng người Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh, chí sĩ Nguyễn An Ninh là một người cách mạng, xứng đáng được lưu danh bằng bia đá, tượng đồng”.

Nguồn tham khảo:
- Báo Nhân dân; Bảo tàng lịch sử Việt Nam.
- Sách Nguyễn An Ninh - Dấu ấn để lại.



Nguồn : group Tìm hiểu về lịch sử Việt Nam (The history of Vietnam)

Nếu thấy hay thì hãy chia sẻ nội dung này bạn nhé !


Xem Thêm những ảnh xưa cùng chuyên mục Nhân Vật Lịch Sử khác