nhà thơ Lưu Quang Vũ


Ngày 17-4-1948 là ngày sinh nhà soạn kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ.

Lưu Quang Vũ sinh tại huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ nhưng quê gốc ông lại ở thành phố Đà Nẵng.

Từ 1965 đến 1970, Lưu Quang Vũ bắt đầu sáng tác thơ và đây cũng là thời kỳ thơ của ông nở rộ. Từ 1978 đến 1988, ông làm biên tập viên Tạp chí Sân khấu, bắt đầu sáng tác kịch nói.

Những tác phẩm của Lưu Quang Vũ đã để lại một dấu ấn đáng kể trong lòng công chúng Việt Nam. Ông đã từng sống những năm tháng tuổi trẻ trong chiến tranh, trong thời hậu chiến và thời kinh tế bao cấp – những thời kỳ chồng chất những khó khăn, cơ cực của đất nước.

Lưu Quang Vũ là một trong số ít những nghệ sĩ thời bấy giờ đã dám nói thẳng, nói thật trong các tác phẩm của mình.

Bằng ngòi bút vô cùng sắc bén, giàu tính hiện thực và cũng rất nhân văn, Lưu Quang Vũ đã viết nên những bài thơ xót xa, những vở kịch vô cùng độc đáo để châm biếm và lên án những bất công, hủ lậu, xấu xa, và ngu dốt của xã hội. Những vở kịch như: “Tôi và chúng ta”, “Chiếc ô công lý”, “Ông không phải là bố tôi”, “Lời thề thứ 9” v.v… đã lột trần những bộ mặt giả dối, và đã nói lên được những điều mà người dân Việt Nam cả hai miền Nam, Bắc thấy được nhưng không có đủ can đảm để vạch trần.

Thơ Lưu Quang Vũ không chỉ lãng mạn mà còn giàu cảm xúc, trăn trở và chua xót. Thơ của ông được nhiều người yêu thích. Ông còn là tác giả của nhiều truyện ngắn mang đậm phong cách riêng.

Với tuổi đời còn khá trẻ, chỉ mới 40 tuổi, nhưng Lưu Quang Vũ đã là tác giả của gần 50 vở kịch, 3 tập thơ và nhiều tập truyện ngắn, phê bình khác.

Ngày 29-8-1988: Lưu Quang Vũ cùng vợ là nhà thơ Xuân Quỳnh, và con trai Lưu Quỳnh Thơ bị tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông ở Hải Dương.

----------------------------------------------

Dưới dây là bài thơ “Việt Nam ơi” của Lưu Quang Vũ in trong trong tập “Bầy ong trong đêm sâu” xuất bản năm 1993

Việt Nam Ơi

Những áo quần rách rưới
Những hàng cây đắm mình vào bóng tối
Chiều mờ sương léo lắt đèn dầu
Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ
Lèo tèo mì luộc canh rau.
Mấy mươi năm vẫn mái tranh này
Dòng sông đen nước cạn
Tiếng loa đầu dốc lạnh
Tin chiến trận miền xa.
Những người đi chưa về
Những quả bom những hầm hào sụt lở
Những tên tướng những lời hăm dọa
Người ta định làm gì Người nữa
Việt Nam ơi?

Mấy mươi năm đã mấy lớp người
Chia lìa gục ngã
Đã tận cùng nỗi khổ
Người ta còn muốn gì Người nữa
Việt Nam ơi?

Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười
Gắng tin tưởng, nhưng lòng tôi có hạn
Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc
Xin Người tha thứ, Việt Nam ơi!

Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui
Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất
Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát
Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi!

Tôi làm sao sống được nếu xa Người
Như giọt nước đậu vào bụi cỏ
Như châu chấu ôm ghì bông lúa
Người đẩy tôi ra tôi lại bám lấy Người
Không vì thế mà Người khinh tôi chứ
Việt Nam ơi?

Không vì tôi đau khổ rã rời
Mà người ghét bỏ?
Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ
Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi!

Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người
Tất cả sẽ ra sao
Mảnh đất nghèo máu ứa
Người sẽ đi đến đâu
Hả Việt Nam khốn khổ?
Đến bao giờ bông lúa
Là tình yêu của Người?
Đến bao giờ ngày vui
Như chim về bên cửa?
Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi
Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ?
Đến bao giờ đến bao giờ nữa
Việt Nam ơi?

Ảnh: Lưu Quang vũ cùng vợ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ



Nguồn : Page Lịch sử Việt Nam qua ảnh

Nếu thấy hay thì hãy chia sẻ nội dung này bạn nhé !


Xem Thêm những ảnh xưa cùng chuyên mục Nhân Vật Lịch Sử khác